Đã xa rồi

Đã xa rồi đất nước buổi bình minh

Những cánh cò mải bay tìm chỗ đậu

Rặng cây xanh rì rào khoe cành lá

Ngát thắm nở chân trời nét tươi trong

 

Đã xa rồi đất nước thuở hồng hoang

Cả trăm trứng cùng chung nhau dạ mẹ

Bào huynh, bào đệ: quên tình, quên nghĩa

“Sống chết mặc bay”! riêng tôi phận thủ thường.

 

Đã xa rồi đất nước buổi thanh xuân

Lớp lớp người đi hiên ngang đầu cao ngẩng

Cần thêm nữa lời “thơ thần” giữ mệnh

Đâu mất rồi dũng khí “nát quả cam”?

 

Đã xa rồi đất nước của lòng nhân

Người hại người quên luôn nghĩa với tình

Con với cha quên luôn đạo hiếu đễ

Mẹ bỏ con không cho sống thành người

 

Hãy tìm về đất nước của tình thương

Người biết sống cho người, cho bạn hữu

Lòng rộng mở với người không biên giới

Trải yêu thương bởi chung tiếng “đồng bào”.

Nguyễn Gia Lương

Chia sẻ

Gửi bình luận cho bài viết

Những mục đánh dấu * là bắt buộc

*
*