Suy niệm: Công ơn Chúa chứ đâu phải công lao mình

CÔNG ƠN CHÚA CHỨ ĐÂU PHẢI CÔNG LAO MÌNH

Phúc Âm kể chuyện ông chủ trả công thợ làm vườn nho thiệt là ngỡ ngàng. Ngỡ ngàng vì chủ trả tiền công cho thợ làm một giờ cũng bằng thợ làm cả ngày. Đã thế, chủ còn trả trước cho thợ đến làm sau. Cứ như thể trêu tức anh đến làm sớm! Hóa ra đi làm muộn lại sướng!

Áp dụng dụ ngôn, có người chép miệng: Thế này mình cứ thong thả lúc chúc bình an mới vào nhà thờ cũng được hưởng ơn như người sốt sáng đi lễ từ sớm! Thế này thì chả tội gì, mình cứ ăn chơi hưởng thụ, đến lúc gần kề miệng lỗ mới quay trở về cũng sẽ được lên thiên đàng thẳng cẳng như người vất vả giữ đạo từ bé!!!”

Thực sự thì dụ ngôn không dạy chúng ta tính toán để làm ít mà lương nhiều, dụ ngôn không nhắm đến công lao mình mà muốn nói lên công ơn Chúa. Tin Mừng của dụ ngôn là ở chỗ: không phải thợ làm mấy giờ mà là tấm lòng của ông chủ quyết định tiền lương, nghĩa là, không phải do công lao của riêng ta nhưng hoàn toàn do công ơn Chúa ban mà ta mới được hưởng Nước Trời. Công ơn Chúa chứ không phải công lao mình làm nên ơn cứu độ.

Lòng người đi đạo mà biết đâu lại cứ tính toán công lao rồi ghen tức thiệt hơn, còn lòng Chúa thì luôn quảng đại ban ơn phúc đem bình an vui sống. Cùng với công ơn của Chúa, chúng ta cũng hãy cảm nhận công ơn cha mẹ, thày cô và bao người quanh ta trợ giúp, để luôn vui sống trong niềm tri ân cảm tạ. Amen.

Lm. Đaminh Nguyễn Xuân Trường

Chia sẻ

Gửi bình luận cho bài viết

Những mục đánh dấu * là bắt buộc

*
*